Nhiệt liệt chào mừng 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công (19/8/1945-19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hoà xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (02/9/1945-02/9/2026)!

SỰ NGUY HIỂM CỦA BỆNH DẠI -HÃY CHỦ ĐỘNG PHÒNG CHỐNG

Chủ nhật - 26/07/2026 10:32
  • Xem với cỡ chữ 
  •  
  •  
  •  

 

          1. Sự nguy hiểm của bệnh Dại:

Bệnh Dại là một căn bệnh truyền nhiễm nguy hiểm. Mức độ nguy hiểm của căn bệnh này là khi bệnh nhân đã bắt đầu xuất hiện các triệu chứng lâm sàng, tỷ lệ tử vong gần như là 100%. Dưới đây là những yếu tố cốt lõi làm nên sự nguy hiểm của bệnh Dại:

- Không có thuốc chữa đặc trị: Tính đến thời điểm hiện tại, y học thế giới vẫn chưa có thuốc điều trị đặc hiệu cho bệnh Dại khi bệnh đã khởi phát. Các biện pháp can thiệp y tế lúc này chỉ mang tính chất giảm nhẹ triệu chứng và kéo dài sự sống thêm vài ngày, nhưng không thể cứu sống người bệnh.

- Sự tàn phá hệ thần kinh trung ương: Khi virus Dại xâm nhập vào cơ thể (thường qua vết cắn, cào của động vật mắc bệnh), chúng không đi vào máu ngay mà di chuyển dọc theo các dây thần kinh ngoại biên để hướng thẳng lên não bộ và tủy sống. Khi đã đến não, virus sinh sôi nhanh chóng và phá hủy mô thần kinh. Điều này dẫn đến các triệu chứng viêm não tủy cấp tính vô cùng đau đớn như: co thắt thanh quản, sợ nước, sợ gió, sợ ánh sáng, ảo giác, hung dữ, và cuối cùng là tê liệt toàn thân, hôn mê, suy hô hấp và tử vong.

- Thời gian ủ bệnh âm thầm: Thời gian ủ bệnh Dại rất phức tạp, thường kéo dài từ 1 đến 3 tháng, nhưng có những trường hợp phát bệnh chỉ sau vài ngày hoặc kéo dài ủ bệnh đến vài năm. Thời gian ủ bệnh phụ thuộc vào vị trí vết cắn (càng gần thần kinh trung ương như đầu, mặt, cổ hoặc nơi tập trung nhiều dây thần kinh như đầu ngón tay, ngón chân thì phát bệnh càng nhanh) và lượng virus lây nhiễm. Chính sự "âm thầm" này khiến nhiều người bị động vật cắn nảy sinh tâm lý chủ quan, không đi tiêm phòng ngay, đến khi virus lên tới não thì đã quá muộn.

- Nguồn lây nhiễm phổ biến và khó lường: Tại Việt Nam, nguồn lây bệnh Dại chủ yếu (trên 90%) là từ chó nhà, chó thả rông, số ít còn lại là từ mèo và các động vật hoang dã (như dơi, cáo, khỉ). Virus có trong nước bọt của con vật và lây sang người qua Vết cắn hoặc vết cào sâu làm xước da; động vật liếm vào vùng da bị tổn thương, vết thương hở hoặc niêm mạc (mắt, mũi, miệng) của con người

2. Các biện pháp phòng bệnh Dại

- Tiêm phòng định kỳ: Đây là biện pháp quan trọng nhất, phổ biến nhất. Hãy đưa chó, mèo đi tiêm phòng vắc-xin dại mỗi năm một lần.

- Quản lý vật nuôi: Không thả rông chó, mèo ra đường. Khi đưa chó ra nơi công cộng, bắt buộc phải có rọ mõm và có người dắt để tránh gây nguy hiểm cho người khác.

- Khi phát hiện động vật mắc bệnh, nghi mắc bệnh Dại, động vật chết có dấu hiệu nghi Dại hoặc trường hợp người bị chó, mèo nghi mắc bệnh Dại tấn công, báo cho ấp, xã biết để phối hợp các đơn vị có liên quan điều tra, lấy mẫu, xét nghiệm, xử lý ca bệnh, vệ sinh khử trùng, quản lý đàn chó mèo trong vùng có ổ dịch, hướng dẫn người phơi nhiễm đi điều trị dự phòng …

3. Cách xử lý khi bị chó, mèo cắn hoặc cào

Nếu không may bị thương, hãy giữ bình tĩnh và thực hiện ngay các bước sau:

- Rửa ngay vết thương: Dưới vòi nước chảy mạnh với xà phòng trong ít nhất 15 phút. Nếu không có xà phòng, có thể rửa bằng nước sạch. Đây là bước sơ cứu cực kỳ quan trọng để giảm bớt lượng virus.

- Sát khuẩn: Sát trùng vết thương bằng cồn 70° hoặc dung dịch i-ốt (Povidine).

- Đến ngay cơ sở y tế: Để được bác sĩ tư vấn và tiêm vắc-xin phòng dại kịp thời. Tuyệt đối không tự ý đắp lá thuốc, đi lấy độc hay tin vào các phương pháp dân gian chưa kiểm chứng.

- Theo dõi vật nuôi: Tuyệt đối không giết mổ chó, mèo sau khi chúng cắn người. Cần nhốt theo dõi trong vòng 10-15 ngày.

Tác giả: Xuân Trang

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây